Phân tích nhân vật Viên Quản ngục trong Chữ người tử tù

Đánh giá bài viết

Phân tích nhân vật Viên Quản ngục trong Chữ người tử tù

Bài làm

Loading...

Trong tác phẩm Chữ người tử tù của nhà văn Nguyễn Tuân có một nhân vật được nhận xét là “một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ” – nhân vật ở trên chiến tuyến của những cái xấu xa nhưng lại mang một tâm hồn và nhân cách cao đẹp không ai khác đó chính là viên quản ngục. Đây là một con người khá đặc biệt mà nếu nói đúng ra thì ông cũng chính là người đại diện cho cái đẹp.

Nếu như Huấn Cao là người anh hùng áo vải cờ đào, một nam nhân trượng nghĩa mang trong mình thiên chức, trọng trách chí làm trai, dám dấy binh khởi nghĩa thì viên quản ngục có thể coi là người đại diện cho thế lực phong kiến của triều đình. Xét về thân phận, ông đích thực là người đại diện cho cái xấu xa, đứng về phe bọn quan lại triều đình nhũng loạn xã hội, đó là chưa kể ông lại là người đứng đầu cái nhà tù phong kiến nơi hội tụ những thành phần chuyên ăn tiền, cục súc, thô bạo.

Phân tích nhân vật Viên Quản ngục trong Chữ người tử tù

Bởi vậy, viên quản ngục quả thật là một điểm sáng trong nơi tù túng này, cũng là điểm sáng trong toàn bộ tác phẩm.

Viên quản ngục là một con người có lòng yêu cái đẹp, ông có một cái thú vui rất thanh cao tao nhã ấy là chơi chữ. Bởi vì là người chơi chữ, hiểu biết nhiều trong lĩnh vực này nên từ lâu ông mới hâm mộ và ước ao có được nét chữ của Huấn Cao để treo trong nhà. Cái thú của viên quản là cái thú nho học, cũng là cái thú vui của người hiểu biết, tinh tế. Và quả thực, đó cũng chính là tính cách của viên quản. Ông là một người rất khéo léo, cẩn thận. Biết Huấn Cao được giải đến nhà ngục của mình, viên quản đã dò hỏi ý tứ của viên thơ lại. Kỳ thực, viên quản có ý định xin chữ của Huấn Cao ngay, nhưng phải thăm dò để xem phản ứng và thái độ của thầy thơ lại xem thế nào, có thể tin tưởng được hay không. Sau đó viên quản ngục mới nhờ cậy cả thầy thơ lại để giúp cho cái nguyện vọng của mình có thể thành hiện thực.

Viên quản ngục có những hành động biệt nhỡn đối với Huấn Cao, cho ông giam một ngục riêng, ngày ngày đưa tới cơm rượu cẩn thận, khi liên tiếp bị Huấn Cao khước từ, khinh bỉ, viên quản ngục đã trực tiếp đến mà nhỏ nhẹ hỏi Huấn Cao có cần gì để phục vụ. Nhưng rồi trước mặt ông là người anh hùng bản lĩnh, cương trực, khảng khái Huấn Cao – Huấn Cao không những không đếm xỉa mà còn “đuổi thẳng” viên quản “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà ngươi đừng bao giờ đặt chân vào đây” thái độ trịch thượng, kẻ cả, hách dịch của Huấn Cao là vậy nhưng viên quản lại răm rắp nghe theo, còn khép nép từ tốn. Hành động của viên quản ngục quả thật là khiến người đọc phải ngạc nhiên, ở trong một hoàn cảnh như vậy, dù là ai, dù là thời đại nào thì cũng sẽ vô cùng giận dữ nhưng viên quản vẫn hiền từ, nhún nhường.

Cuối cùng khi Huấn Cao biết được chân tướng sự việc, chính ông cũng phải cảm thấy xúc động và ân hận vì chỉ thiếu chút nữa đã phụ bạc niềm tin và mong mỏi của viên quản. Huấn Cao là người thâm sâu, uyên bác cả cuộc đời lăn lộn đầy trải nghiệm thế nhưng lại cảm thấy ăn năn và nhận lỗi ngay với viên quản ngục. Ông cảm thấy yêu mến và trân trọng viên quản ngay, ông hiểu ra rằng chính con người này mới là viên ngọc đáng trân quý. Viên quản ngục từ một người cầm đầu nhà tù, đại diện cho bộ máy cai trị của thế lực phong kiến lại thành công trong việc lấy lòng được Huấn Cao, người anh hùng sắt đá. Huấn Cao cũng phải tự nhận rằng bình sinh ông không cho chữ ai bao giờ và viên quản ngục lại là một trong 2 người được ông cho chữ. Những nét chữ Huấn Cao cho viên quản là những nét chữ cuối đời của ông, nhưng không phải ông cho để lưu truyền hậu thế mà cho vì cái cảm phục nhân cách con người.

Viên quản ngục và Huấn Cao đều là những con người yêu cái đẹp, tôn trọng và cảm mến cái đẹp . Sau khi Huấn Cao cho chữ thậm chí còn gửi gắm những lời lẽ thân thiết, chân thành đến cho viên quản ngục, khuyên viên quản ngục nên rời bỏ chốn đề lao để tìm về nơi trong sạch, yên ả để sống cuộc đời thanh bạch của mình, giữ gìn cái tâm trong sáng của ông. Viên quản ngục khi xin chữ thì khúm núm khiêm nhường, khi nghe khuyên bảo thì lễ phép vâng lời, ông chỉ chắp tay lại mà thưa rằng “Kẻ mê muội này xin bái lĩnh”. Từ đầu đến cuối, viên quản ngục đều có một thái độ nhất mực điềm đạm, lễ nghĩa. Ông là người sẵn sàng tiếp thu những ý kiến đóng góp của người khác, là người dám quỳ phục, nhường bước trước cái đẹp và làm được điều đó chứng tỏ ông cũng là người đại diện cho cái đẹp.

Nếu như không có viên quản ngục, cái đẹp cũng không thể bộc lộ được sâu sắc và lộng lẫy đến vậy trong tác phẩm. Nhưng nhờ có nhân vật này mà không chỉ cái đẹp được tôn vinh, được dề cao mà các tác phẩm cũng tăng thêm giá trị nghệ thuật. Viên quản ngục giúp người đọc có niềm tin rằng rồi đây ông sẽ làm theo di nguyện của Huấn Cao, trở về và sống một cuộc sống an nhiên, không bon chen, tranh đua với đời.

DMCA.com Protection Status